Lời
Chúa: Chúa Nhật Ngày IV trong Tuần Bát Nhật Giáng Sinh. Năm B. 28.12.2014
THÁNH GIA THẤT : CHÚA GIÊ-SU, ĐỨC
MA-RI-A VÀ THÁNH GIU-SE - lễ kính
PHÚC ÂM: Lc 2,22-40
“Hài
Nhi ngày càng lớn lên, đầy khôn ngoan.”
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo
thánh Lu-ca.
22
Khi đã đủ thời gian, đến ngày các ngài phải được thanh tẩy theo luật Mô-sê, bà
Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa, 23 như
đã chép trong Luật Chúa rằng : “Mọi con trai đầu lòng phải được thánh hiến,
dành riêng cho Chúa”. 24 Ông bà cũng lên để dâng của lễ theo Luật Chúa
truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non. 25 Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một
người tên là Si-mê-ôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ
niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông. 26 Ông đã được Thánh Thần linh báo
là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa. 27 Được
Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để
làm điều người ta quen làm theo luật dạy, 28 thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng
Thiên Chúa rằng :
29
“Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra
đi.
30
Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ
31
Chúa đã dành sẵn cho muôn dân :
32
Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.”
33
Cha và mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những điều người ta nói về Người. 34 Ông
Si-mê-ôn chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Ma-ri-a, mẹ của Hài Nhi :
“Cháu bé này được đặt làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng
lên. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng. 35 Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ
đâm thâu tâm hồn bà. Như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra.”
36
Lại cũng có một nữ ngôn sứ là bà An-na, con ông Pơ-nu-ên, thuộc chi tộc A-se.
Bà đã nhiều tuổi lắm. Từ khi xuất giá, bà đã sống với chồng được bảy năm, 37 rồi ở
goá, đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu
nguyện, đêm ngày thờ phượng Thiên Chúa. 38 Cũng vào lúc ấy, bà tiến lại gần, cảm tạ Thiên
Chúa, và nói về Hài Nhi cho hết thảy những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu
chuộc Giê-ru-sa-lem.
39 Khi
hai ông bà đã hoàn tất mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về thành của mình
là Na-da-rét, miền Ga-li-lê. 40 Còn Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh,
đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.
Suy niệm:
Tầm
quan trọng của đời sống gia đình
Giáo hội thiết lập Lễ Thánh gia để
chỉ cho ta thấy cái tầm quan trọng của đời sống gia đình, và cái gương mẫu của
gia đình thánh. Chính Chúa Giêsu đã chỉ cho ta thấy cái tầm quan trọng của đời
sống gia đình qua cuộc đời của Người tại thế. Chúa chỉ dành có ba mươi năm sống
trong trong bầu khí gia đình, có Mẹ có Cha, để tu thân luyện đức.
Theo chương trình quan phòng của
Thiên Chúa, trinh nữ Maria được chọn làm mẹ Đấng cứu thế. Còn thánh Giuse được
chọn làm cha nuôi để săn sóc cho gia đình thánh. Chúa Giêsu bắt đầu sống trong
gia đình theo nhân tính của Người như mỗi người để giúp ta dễ liên kết với
Người.
Gia đình đời nay lớn hay nhỏ là đá
tảng của đời sống quốc gia. Trong quá khứ, nhiều quốc gia đã muốn tiêu diệt đơn vị gia
đình, nhưng thất bại. Sống và lớn lên không có gia đình, người ta có thể mất đi
cái thăng bằng về đời sống tâm linh và tình cảm. Khi gia đình đổ vỡ, những căn
tính về phái tính về gia đình của con cái sẽ bị thuyên giảm. Nói theo phương
diện đạo đức thì gia đình là một đơn vị tôn giáo đầu tiên. Chính trong bầu khí
an toàn và cái khung cảnh ấm cúng của gia đình mà những giá trị nhân bản, luân
lý và đạo giáo được truyền đạt xuống cho con cháu và con cháu học được những
việc làm đạo hạnh của ông bà cha mẹ.
Thiên Chúa biết rõ trước khi Người
tạo dựng A-đam và Ê-va. Sách Sáng Thế Sử ghi lại: Thiên Chúa tác thành con
người theo hình ảnh Thiên Chúa (St 1,26). Thiên Chúa hài lòng với công việc
Người tạo dựng, chúc lành cho người nam và người nữ, và phán: Hãy sinh sản cho
đầy mặt đất, và khắc phục đất đai (St 1,28). Thiên Chúa tạo dựng người nam và người nữ để
làm thành gia đình, có cha có mẹ và con cái để yêu thương săn sóc lẫn nhau. Sợi
dây ràng buộc gia đình lại với nhau là tình yêu. Chính tình yêu đã
khiến Chúa Giêsu mặc lấy thân xác loài người và sinh ra giữa nhân loại. Chính
tình yêu đã khiến trinh nữ Maria chấp nhận địa vị làm mẹ Đấng cứu thế. Chính
tình yêu đã khiến thánh Giuse đưa Hài nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập (Mt
1,25).. Và cũng chính tình yêu đã đưa gia đình thánh trở về Na-za-rét. Ở đó
thánh Giuse cung phụng cho gia đình thánh như có thể bằng cách làm nghề thợ
mộc. Giáo hội
thánh hoá đời sống gia đình qua Bí tích hôn phối. Giáo hội coi Bí tích hôn phối
là thánh thiện vì đời sống nhân loại mong được thánh thiện nếu muốn được phản
ảnh Gia đình thánh. Gia đình thánh nêu ra tấm gương mà mỗi gia đình
tốt phải noi theo. Gia đình Na-gia-rét được gọi là thánh, không phải chỉ tại
Chúa Giêsu là thánh, mà còn tại Gia đình thánh đã đem ra thực hành những lời
khuyên dạy khôn ngoan mà người Do thái đã tích lũy cho đời sống gia đình hạnh
phúc. Đó là điều mà bài sách Huấn ca hôm nay dạy ta: Ai vâng lệnh Chúa, sẽ làm cho mẹ
an lòng (Hc 3,6). Điều đó có nghĩa là người mẹ sẽ được hạnh phúc khi
con mình vâng lệnh Chúa là nguồn mạch mọi sự khôn ngoan.
Giáo hội trình bày Gia đình
Na-gia-rét là Gia đình lý tưởng cũng ý thức được những khiếm khuyết mà có thể
làm ly tán bất cứ đời sống gia đình nhân loại nào. Đó là lý do tại sao trong thư gửi tín
hữu Co-lo-sê thánh Phaolô khuyên họ làm sao sống tinh thần Ki-tô giáo. Thánh
nhân khuyên họ hãy mặc lấy những tâm tình từ bi, nhân hậu, khiêm cung, ôn hoà,
nhẫn nại, chịu đựng lẫn nhau và hãy tha thứ cho nhau (Cl 3,12-13). Trong
gia đình, các phần tử được kêu gọi mang trách nhiệm cho nhau. Thành phần tàn
tật, thành phần đổ vỡ trong gia đình phải được coi là thành phần trong gia
đình. Và thành phần quá cố trong gia đình cũng phải nằm trong lời cầu nguyện
của gia đình.
Gia đình thánh mà Giáo hội mừng lễ
hôm nay phải là mẫu mực cho mọi gia đình noi theo. Mỗi phần tử trong gia đình
có thể bắt chước được những gì nơi Chúa Hài nhi, nơi mẹ Mara, nơi thánh Giuse?
Và ta cũng cầu nguyện cho sự thành đạt và hạnh phúc cho đời sống gia đình.
Cầu
nguyện:
Lạy Chúa Giêsu. Giáo Hội Chúa đang
mời gọi Phúc Âm hóa Gia đình. Xin cho gia đình chúng con, trở thành một cộng đoàn
yêu thương, Sốt sắng thờ phượng kính mến Chúa và nhiệt thành sống đức tin. Để
ngày sau chúng con được vui hưởng hạnh phúc trong Nước Trời.
Lẽ sống:
Những
vị thánh vô danh
Có
một vị thánh nọ thánh thiện đến độ, không hề dám có ý nghĩ rằng mình là một con
người thánh thiện.
Ngày
kia, một thiên thần đến nói với ngài: "Chúa sai tôi đến gặp ngài.
Ngài hãy xin bất cứ điều gì ngài muốn. Chúa sẽ ban cho ngài. Vậy ngài có muốn được
ơn chữa bệnh không?"
Vị
thánh trả lời: "Không. Thà để cho chính Chúa chữa trị thì tốt
hơn".
Vị
sứ thần đề nghị điều khác: "Ngài có muốn đem những người tội lỗi trở
về đường công chính không?"
Vị
thánh cũng lắc đầu từ chối: "Không. Cải hóa tâm hồn không phải là việc
của tôi. Ðó là công việc của các thiên thần".
Vị
sứ giả của Chúa mới gợi ý thêm: "Ngài có muốn
trở thành một mẫu gương để thiên hạ luôn đến để bắt chước không?"
Vị
thánh cũng khiêm tốn trả lời: "Không. Bởi vì
làm như thế tôi sẽ trở thành trung tâm thu hút sự chú ý".
Thiên
thần mới hỏi: "Vậy thì ngài mong muốn điều
gì?". Vị
thánh trả lời: "Ơn Chúa, có ơn Chúa, đó là điều tôi hằng khao khát".
Vị
thiên thần được Chúa sai đến vẫn chưa chịu bỏ cuộc, nên đề nghị lần cuối
cùng: "Ngài
phải xin một phép lạ. Nếu không tôi đành phải để phép lạ xảy ra vậy".
Vị
thánh của chúng ta đành phải ưng thuận: "Vậy thì tôi
xin điều này: ước gì mọi việc thiện được thực thi qua tôi mà tôi không hề hay
biết".
Thế
là để là cho lời ước của vị thánh thành sự thật, Thiên Chúa ban cho cái bóng
phía sau của ngài được mọi thứ quyền năng. Nơi nào có cái bóng ngài đi qua, thì
nơi đó, người bệnh được lành, đất đai trở thành phì nhiêu, nguồn suối phát sinh
sự sống, niềm vui trở lại trên những khuôn mặt sầu khổ.
Nhưng
vị thánh không hề hay biết điều đó, vì dân chúng chú ý đến cái bóng đến độ quên
hẳn con người.
Hôm nay Giáo Hội kính
nhớ các thánh anh hài, những vị thánh đã chết vì Ðức Kitô mà cũng không hề hay
biết rằng mình phải chết vì Ngài. Các trẻ em ấy là kiểu mẫu của không biết bao
nhiêu vị thánh vô danh.
Có
những Mẹ Têrêxa Calcutta, những linh mục Pierre mà thế giới không ngừng nhắc đến,
nhưng cũng có không biết bao nhiêu những người cha, người mẹ, người chồng, người
vợ ngày ngày âm thầm hy sinh trong không biết bao nhiêu công việc vô danh, phiền
toái mỗi ngày. Có biết bao nhiêu người đang âm thầm đau khổ và hy sinh cầu nguyện
mà không thể thấy được kết quả của lời cầu nguyện của mình. Có biết bao nhiêu
người âm thầm phục vụ tha nhân cách này hay cách khác mà không hề được đền đáp
hay nhắc nhớ.
Trong ánh sáng của Mầu
Nhiệm Giáng Sinh, chúng ta được mời gọi để tìm thấy giá trị của những hy sinh
âm thầm từng ngày. Sự thinh lặng bé nhỏ của Hài Nhi Giêsu trong hang đá Bê Lem,
30 năm âm thầm của Ngài tại Nazareth: đó là ý nghĩa của cuộc sống phiền toái, độc
điệu mỗi ngày của chúng ta. Hài Nhi Giêsu mời gọi chúng ta nhận ra giá trị của
cuộc sống ấy. Thiên Chúa thi ân tùy theo cách thế Ngài muốn. Cuộc sống âm thầm
và hy sinh từng ngày của chúng ta là một trong muôn nghìn cách thế thi ân của
Ngài mà chúng ta không thể đo lường được. Ngoài sự tưởng tượng và dự đoán của
chúng ta, những hy sinh từng ngày của chúng ta được Chúa dùng như cái bóng vô
hình nhờ đó Ngài thông ban muôn ơn lành cho người khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét